Banner

“Cuộc chiến thầm lặng” của các điều dưỡng viên khoa Hồi sức tích cực

(Cập nhật: 16/10/2018)

QTV - Vốn là công việc vất vả nhưng điều dưỡng viên làm việc tại khoa Hồi sức tích cực, Chống độc-Thận nhân tạo – một trong những khoa lâm sàng trọng yếu, chịu trách nhiệm những bệnh nhân nặng và nguy kịch nhất tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh thì có lẽ công việc còn cực muôn phần. Tất bật như con thoi, luôn chân luôn tay, miệt mài từ sáng tới tối là hình ảnh quen thuộc của những điều dưỡng nơi đây. Khó khăn, vất vả là vậy nhưng có lẽ không phải ai cũng thấu hiểu!

11 giờ khuya, một bệnh nhân hôn mê, ngừng tuần hoàn vô cùng nguy kịch được cấp cứu chuyển thẳng lên khoa Hồi sức tích cực, Chống độc – Thận nhân tạo. Bước chân đi lại thoăn thoắt, tay thao tác nhanh nhẹn, gương mặt tập trung cao độ, thần kinh căng như chão, xen lẫn là tiếng bíp bíp của máy thở, tiếng xe tiêm đẩy lạch cạch… làm bầu không khí trực đêm tại khoa thêm chộn rộn. Không ai bảo ai, các điều dưỡng đều khẩn trương, tập trung cấp cứu, tuân thủ theo y lệnh của bác sĩ để kịp thời cứu lấy tính mạng của người bệnh. Chỉ đến khi bệnh nhân vượt qua cơn nguy kịch, nhịp tim và huyết áp ổn định trở lại, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm. Ca cấp cứu căng thẳng qua đi không phải được nghỉ ngơi mà các điều dưỡng lại tiếp tục túc trực theo dõi chỉ số sinh tồn, máy thở, truyền dịch và bổ sung thuốc cho hàng chục bệnh nhân nguy kịch khác đang nằm tại khoa. Có những đêm vài ca cấp cứu nguy kịch như vậy và họ phải giữ tinh thần làm việc tỉnh táo cho tới tận sáng.


Công việc điều dưỡng khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện phải luôn chân, luôn tay mới có thể phụ bác sĩ chăm sóc, theo dõi cho tất cả bệnh nhân

Có lẽ vậy thôi cũng đủ cảm nhận được môi trường làm việc căng thẳng, cam go nhất bệnh viện tuyến cuối tỉnh, khi các điều dưỡng tại đây hàng ngày phải tiếp xúc với hầu hết bệnh nhân nặng từ các nơi chuyển về, nhiều người gần như vô thức, phản xạ chậm, nằm hôn mê nguy kịch buộc phải cách ly người nhà để bác sĩ theo dõi. Ngoài thực hiện y lệnh của bác sĩ thì tất cả việc ăn uống, vệ sinh cá nhân, chắm sóc toàn diện cho người bệnh hầu hết đều do một tay điều dưỡng thực hiện, hạn chế người nhà bệnh nhân vào tiếp xúc, thăm nuôi để giảm nguy cơ nhiễm khuẩn, lây chéo, bảo đảm môi trường sạch sẽ, yên tĩnh cho người bệnh phục hồi. Bởi vậy mà công việc này đã vốn vất vả thì khi làm việc tại đây nỗi vất vả, áp lực ấy còn nhân lên gấp nhiều lần.  


Ngoài thực hiện y lệnh của bác sĩ thì các điều dưỡng viên ở đây còn chăm sóc, đánh răng, lau người, dọn vệ sinh cho người bệnh

Điều dưỡng trưởng khoa Hồi sức tích cực, Chống độc – Thận nhân tạo Đặng Văn Thành cho biết: Khoa hiện có 26 điều dưỡng viên, dù số lượng đông hơn các khoa khác, tuy nhiên với khối lượng công việc tại khoa thì chẳng thấm là bao. Ở đây, điều dưỡng không chỉ đơn giản cho thuốc, tiêm, truyền dịch, thay băng mà còn chăm sóc bệnh nhân như người nhà của mình, không trừ bất cứ việc gì từ đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, cho đến lau người, dọn vệ sinh. Với số lượng bệnh nhân nặng duy trì từ 25-30 bệnh nhân thì tình trạng quá tải công việc của họ ở đây không thể tránh khỏi. Bởi trong ngày làm việc, chỉ riêng bên chạy thận nhân tạo luôn phải bố trí 7 người liên tục túc trực hỗ trợ người bệnh trong suốt quá trình lọc máu, ngoài ra còn người tiếp đón, làm các thủ tục hành chính và trừ kíp trực đêm nên một điều dưỡng sẽ phải theo dõi, chăm sóc cho 3 đến 4 bệnh nhân. Ban ngày đã vậy, kíp trực đêm còn vất vả và căng thẳng hơn bởi chỉ có 4 người thay nhau chăm sóc, theo dõi liên tục cho hàng chục bệnh nhân nặng để kịp thời phát hiện dấu hiệu bất thường báo bác sĩ xử lý, chưa kể phải cấp cứu cho nhiều ca nguy kịch khác.

“Mỗi ca trực đêm ở đây như một cuộc chạy đua với thời gian, chợp mắt, ngả lưng có lẽ là điều xa xỉ. Làm nghề điều dưỡng, nhất là ở khoa Hồi sức tích cực luôn cần phải có sự hăng say, tình yêu với công việc thì mới chăm sóc tốt cho bệnh nhân được, nếu chỉ làm cầm chừng cho xong, rất dễ bỏ cuộc”, điều dưỡng Thành chia sẻ.


15 năm cần mẫn với nghề, anh Cường vẫn từng ngày nỗ lực phục vụ bệnh nhân

Cống hiến cho nơi đây 15 năm tuổi trẻ, điều dưỡng Phan Văn Cường đủ “thấm” cái vất vả, khắc nghiệt của công việc này. Dù không phải “một nắng hai sương” nhưng cũng là công việc thức khuya, dậy sớm, chịu nhiều áp lực. Công việc hàng ngày của người điều dưỡng như anh Cường phải chăm sóc cho rất nhiều bệnh nhân, mỗi ca trực đêm kéo dài từ 16h30 hôm trước đến 8h sáng hôm sau. Nhiều khi quá tải, thiếu người nên dù đã hết ca trực nhưng anh vẫn cố nán lại hỗ trợ đồng nghiệp. Ngoài công việc, điều dưỡng viên cũng phải chịu nhiều áp lực khác, nhất là từ bệnh nhân và người nhà bởi không phải ai cũng hợp tác với nhân viên y tế.

Anh Cường bộc bạch: “Sống với nghề bao nhiêu năm nhưng một trong những điều trăn trở nhất của tôi cũng như đồng nghiệp khi làm việc ở khoa Hồi sức không phải sự vất vả của công việc mà là khi người bệnh và gia đình có thái độ, hành động cư xử không đúng mực. Dù biết họ lo lắng cho người thân nhưng rất nhiều lần chỉ vì không kịp tiêm thuốc hay thay băng vết thương vì đang vướng cấp cứu một bệnh nhân khác mà người nhà chỉ thẳng mặt chửi mắng, quát tháo xối xả. Những lúc như vậy không thể tránh khỏi nỗi buồn, nhưng may mắn là vẫn có rất nhiều bệnh nhân và gia đình thấu hiểu, cảm thông, gửi lời cảm ơn và chia sẻ với chúng tôi. Thấy bệnh nhân mình chăm sóc phục hồi sức khỏe và tinh thần từng ngày chính là động lực lớn nhất giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách”.

Còn với nữ điều dưỡng viên trẻ Nguyễn Hoàng Giang thì làm việc tại khoa Hồi sức tích cực là một thử thách không nhỏ khi đến với nghề. “Ban đầu tôi công tác tại khoa Hô hấp nên khi chuyển sang khoa Hồi sức tích cực tôi phải mất 1 thời gian mới có thể quen được áp lực công việc nơi đây. Chúng tôi thường xuyên gặp những trường hợp gây khó khăn trong quá trình chăm sóc như: bệnh nhân bị chấn thương sọ não, ảnh hưởng thần kinh, chực giật tung ống thở oxy, la hét quậy phá suốt đêm; có người bị loạn thần vừa uống thuốc xong lại đòi uống tiếp, cáu gắt bực bội vô cớ, hay những bệnh nhân vô danh không người thân thiết, tinh thần hoảng loạn… Áp lực công việc đè nặng, rồi chịu đựng thêm phần bức bội, cáu gắt vô cớ của người bệnh nên những điều dưỡng viên mới vào chưa kịp thích nghi như tôi chỉ biết khóc thầm. Dù đã không ít lần nản chí nhưng nhờ sự hỗ trợ, san sẻ từ đồng nghiệp và thấu hiểu của người bệnh mà 3 năm công tác tại đây tôi càng cảm thấy thân thiết, gắn bó vô cùng”, điều dưỡng Giang tâm sự.


Điều dưỡng viên khoa Hồi sức tích cực khéo léo lau vết thương cho bệnh nhân loạn thần, thiếu hợp tác.

Đâu chỉ có vất vả mà công việc của điều dưỡng phải trực tiếp tiếp xúc với các bệnh nhân mắc đủ mọi loại bệnh khác nhau còn tiềm ẩn nguy cơ lây nhiễm: HIV/AIDS, viêm gan B... hay từ trong quá trình sử dụng hóa chất. Dù làm việc trong môi trường độc hại, nguy hiểm và áp lực quá tải của công việc song họ vẫn luôn đặt sức khoẻ bệnh nhân lên hàng đầu, chăm sóc hết lòng, nỗ lực hết sức không kể ngày đêm để mang lại niềm vui, hạnh phúc cho người bệnh và gia đình.

Như bà Ngô Kim Hoa (phường Yết Kiêu, TP Hạ Long) phục hồi thần kỳ sau cơn “thập tử nhất sinh” do bị ngừng tuần hoàn vẫn cảm kích mãi việc làm của những điều dưỡng viên khi họ tận tay cho ăn, nhẹ nhàng dọn rửa, vệ sinh thân thể. “Các điều dưỡng viên khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Đa khoa tỉnh rất chu đáo, nhiệt tình, không nề hà bất cứ việc chăm sóc nào từ đánh răng, lau người, vệ sinh, xoa bóp cho người nằm liệt giường không thể cử động như tôi. Kể cả con trai mình nhiều khi còn ngại ngùng khi giúp mẹ vệ sinh cá nhân nhưng riêng các điều dưỡng ở đây thì chẳng ai nề hà bất cứ việc gì, coi tôi như người thân chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ, san sẻ đau đớn mệt mỏi, thường xuyên thăm hỏi động viên tinh thần. Điều đó khiến tôi cảm động và trân trọng vô cùng! Phải thực sự đồng cảm, sẻ chia mới hết lòng vì người bệnh được như vậy”, bà Hoa tâm sự. Chính những lời thơ giản dị, lá thư cảm ơn chân thành, sâu sắc của bệnh nhân gửi trong hòm thư của khoa càng thấy được sự tận tâm, tận tụy, hết lòng vì người bệnh của đội ngũ điều dưỡng viên nơi đây.  

Khi hỏi lý do vì sao họ - những điều dưỡng viên khoa Hồi sức có thể bền bỉ với nghề đến như vậy dù đã không ít lần nản chí thì câu trả lời nhận được là một nụ cười. Đó có lẽ là niềm vui lan tỏa khi nhìn thấy bệnh nhân mỉm cười rạng rỡ trên giường bệnh, từng ngày hồi phục sức khỏe. Nụ cười ấy của bệnh nhân đã mang đến cho họ thêm động lực cố gắng, nên dẫu rằng đằng chiếc áo blouse trắng là bao nhiêu nỗi niềm trăn trở với nghề chưa kịp bộc bạch cùng vô vàn thử thách phía trước nhưng chính tình yêu nghề đến từ trái tim đã giúp các điều dưỡng viên vượt qua tất cả để cống hiến tuổi trẻ, nhiệt huyết và đam mê cho nghề. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức” có khó khăn, vất vả mới thấy sự hy sinh thầm lặng, tận tâm phục vụ cùng những nỗ lực cố gắng không ngừng nghỉ của các điều dưỡng viên, nhờ họ mà bệnh nhân được tiếp thêm nghị lực sống và chiến đấu với bệnh tật và cũng nhờ họ mà thương hiệu bệnh viện trong sự nghiệp chăm sóc sức khoẻ nhân dân ngày càng được nâng lên./.

Nguồn: qtv.vn

(Lượt đọc: 11593)

Tin tức liên quan

  • Câu lạc bộ Tim mạch
  • Câu lạc bộ Tiểu đường
  • Câu lạc bộ Hen - COPD
  • Học tập làm theo lời bác
  • Chương trình mục tiêu quốc gia
  • Đại hội đảng
  • Lịch công tác
  • Hình ảnh hoạt động
  • Liên kết web
    • Bộ Y Tế
    • Báo Quảng Ninh
    • Sở Y tế Quảng Ninh
    • Báo cáo hoạt động khám chữa bệnh